Nắng hè vàng óng chảy tràn con ngõ nhỏ. Nắng thả mình lên khắp khu vườn có cây sấu lâu năm ngày nào còn nhú lộc biếc nay đã lúc lỉu quả xanh. Khi ấy, bà ngoại tôi lại ra vườn hái những trái sấu già, nấu nồi canh sấu với trứng - món tôi đặc biệt yêu thích. Món ăn tuy mộc mạc chân quê nhưng thấm đẫm tình yêu thương của ngoại, âm thầm theo tôi khắp miền thơ ấu.
Chẳng ai có thể định nghĩa đầy đủ và trọn vẹn ý nghĩa của những ngày Tết. Tết cứ đến và xuân lại về. Quy luật của tự nhiên vốn dĩ là thế! Nhưng cớ sao ai cũng háo hức, đợi chờ ngày Tết đến vậy. Phải chăng, Tết về mang sự tươi mới và gợi lên trong mỗi người một mùi vị rất lạ. Mùi của những ngày Tết xưa cũ!
Món ăn gắn bó nhiều nhất với tuổi thơ của tôi hẳn là vại cà muối mặn. Vốn sinh ra và lớn lên ở vùng đồng bằng chiêm trũng, nhà tôi quanh năm chỉ trông chờ 2 vụ lúa chiêm - mùa và một vụ đông. Dù bố mẹ tôi cũng như bao người nông dân, chẳng bao giờ để đất nghỉ ngơi nhưng ngày xưa cứ đến tháng giáp hạt vẫn đói đến “hoa cả mắt”.
Ngày hôm nay, trên đường đón con từ trường về, trời sắp đổ mưa, mẹ thì đang vội vì công việc chưa xong. Cũng như bao ngày, mẹ lặp lại cái giọng hối thúc, gắt gỏng quen thuộc: “Có đi nhanh không thì bảo, trời sắp mưa rồi kìa... Lúc nào con cũng lề mề”.
Từ xưa, khi mắc chứng cảm mùa, ông cha ta đã dùng phương pháp xông bằng những lá cây gần gũi quen thuộc trong dân gian. Phương pháp này đã chữa lành, hay hỗ trợ chữa lành cho bao nhiêu người khỏi bệnh. Cách làm dân gian ấy vừa giản dị vừa hữu hiệu: làm ấm cơ thể, thông mũi, ấm phổi, giúp toát mồ hôi, giải độc qua da, giảm nhức mỏi và chóng khỏe.
Mẹ cầm trên tay chiếc chổi quét nhà nhưng lại cứ loay hoay đi tìm. Nhìn tôi, mẹ hỏi “Con có thấy cây chổi quét nhà mẹ để chỗ nào không? Sao tìm mãi mà không thấy”. Tôi mỉm cười nhìn mẹ, nhẹ nhàng: “Mẹ đang cầm trên tay cây chổi đó thôi!”. Mẹ ngẩn người, nhìn trên tay, cười xòa, rồi tự trách mình lú lẫn. Còn tôi, như có một cảm giác nhoi nhói khe khẽ nơi lồng ngực: hình như, mẹ đã bắt đầu quên…
Kể từ ngày lên phố, tôi ít về lại nơi này, mọi thứ xung quanh dần thay đổi sau từng ấy năm. Mảnh sân rộng vào nhà ngoại thuở bé tôi vẫn hay chơi đùa cùng các anh em họ...
Có những ngày, hạnh phúc không tỏa ra trong tiếng cười rộn ràng hay những ngày đầy nắng, mà đến sau những ngày dài đầy âu lo. Đó là niềm hạnh phúc bé bỏng mà những ai đã, đang và sẽ làm mẹ mới cảm nhận rõ hết.
“Có những trái tim ngừng đập trong một cơ thể. Nhưng lại có thể sống trong nhiều cơ thể khác! Hạnh phúc đến từ trái tim. Và khi trái tim biết sẻ chia, thì đó là hạnh phúc lớn nhất”
Nếu hạnh phúc là được đón nhận sự chăm sóc, chở che bằng tất cả lòng yêu thương của những người thân thì tôi đã được hưởng nhận niềm hạnh phúc ngọt ngào ấy từ cha tôi.
Trong tình yêu, có lẽ bàn tay chính là sợi dây kết nối nhanh nhất và chân thật nhất dẫn đến trái tim của đối phương. Cái nắm tay, một hành động tưởng như đơn giản nhưng lại là tiếng nói của tình cảm, là cách thể hiện yêu thương vô cùng ý nghĩa, vô cùng hạnh phúc.
Gió núi rừng biên giới chiều nay dường như thổi qua hiên nhà phố thị, mang theo mùi đất đỏ bazan quen thuộc của quê hương. Tôi bất giác dừng lại, như nghe bước chân mình chìm vào màu đất của năm tháng xưa cũ. Và giữa khoảnh khắc chao nghiêng ấy, tôi chợt thấy mình vẫn còn hạnh phúc, vì còn có mẹ ở quê để trở về.
Hồi đó, cứ mỗi mùa mưa về là mâm cơm nhà tôi luôn thường trực món “cá con um nghệ”. Chẳng phải mua bán gì đâu, nhà cách con suối vài trăm mét nên mỗi chiều mẹ tôi cứ mang cái vó ra, thả vài mẻ vó, đủ chảo cá cho ngày mai thì xách vó về.