Cuối tháng Ba, đầu tháng Tư khi nắng bắt đầu hửng lên trên những mái ngói cũ và mưa phùn thưa hẳn, tôi mới giật mình nhận ra mùa Hạ sắp đến. Lòng bỗng dưng thấy nhớ quá cái bờ rào ở quê, nơi hoa vông lặng lẽ nở đỏ một góc vườn, xòe từng chùm lộng lẫy.
Mẹ cầm trên tay chiếc chổi quét nhà nhưng lại cứ loay hoay đi tìm. Nhìn tôi, mẹ hỏi “Con có thấy cây chổi quét nhà mẹ để chỗ nào không? Sao tìm mãi mà không thấy”. Tôi mỉm cười nhìn mẹ, nhẹ nhàng: “Mẹ đang cầm trên tay cây chổi đó thôi!”. Mẹ ngẩn người, nhìn trên tay, cười xòa, rồi tự trách mình lú lẫn. Còn tôi, như có một cảm giác nhoi nhói khe khẽ nơi lồng ngực: hình như, mẹ đã bắt đầu quên…
Kể từ ngày lên phố, tôi ít về lại nơi này, mọi thứ xung quanh dần thay đổi sau từng ấy năm. Mảnh sân rộng vào nhà ngoại thuở bé tôi vẫn hay chơi đùa cùng các anh em họ...
Có những ngày, hạnh phúc không tỏa ra trong tiếng cười rộn ràng hay những ngày đầy nắng, mà đến sau những ngày dài đầy âu lo. Đó là niềm hạnh phúc bé bỏng mà những ai đã, đang và sẽ làm mẹ mới cảm nhận rõ hết.
“Có những trái tim ngừng đập trong một cơ thể. Nhưng lại có thể sống trong nhiều cơ thể khác! Hạnh phúc đến từ trái tim. Và khi trái tim biết sẻ chia, thì đó là hạnh phúc lớn nhất”
Nếu hạnh phúc là được đón nhận sự chăm sóc, chở che bằng tất cả lòng yêu thương của những người thân thì tôi đã được hưởng nhận niềm hạnh phúc ngọt ngào ấy từ cha tôi.
Trong tình yêu, có lẽ bàn tay chính là sợi dây kết nối nhanh nhất và chân thật nhất dẫn đến trái tim của đối phương. Cái nắm tay, một hành động tưởng như đơn giản nhưng lại là tiếng nói của tình cảm, là cách thể hiện yêu thương vô cùng ý nghĩa, vô cùng hạnh phúc.
Gió núi rừng biên giới chiều nay dường như thổi qua hiên nhà phố thị, mang theo mùi đất đỏ bazan quen thuộc của quê hương. Tôi bất giác dừng lại, như nghe bước chân mình chìm vào màu đất của năm tháng xưa cũ. Và giữa khoảnh khắc chao nghiêng ấy, tôi chợt thấy mình vẫn còn hạnh phúc, vì còn có mẹ ở quê để trở về.
Tôi là một người con được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nha Trang hiền hòa, mến khách. Mỗi khi đi đâu xa, tôi luôn nhớ biển một cách da diết. Dường như chỉ khi về với biển...
Tôi có mươi chậu hoa mười giờ đặt nơi ban công nhỏ. Những bông hoa nhỏ bé, giản dị nhưng rực rỡ trong nắng ấy từng là một góc bình yên mỗi sáng cuối tuần của tôi....
Trên kệ gỗ phòng khách, 2 tấm ảnh đặt song song: một cũ kỹ, một mới tinh. Một tấm đã ố màu, viền ảnh sờn đi theo năm tháng, chụp cả nhà tôi khi còn bé xíu; tấm kia vừa được in cách đây không lâu, ghi lại khoảnh khắc sum họp hiếm hoi sau bao năm xa cách.
Sớm mai của những ngày đầu đông Tây Bắc, tiết trời thật lạnh giá. Sáng nay, tôi đến trường để tham gia trình diễn văn nghệ chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. Năm học 2025-2026 này, tôi không còn là cô bé học sinh tiểu học tại ngôi trường thân thương nằm cạnh con suối Nậm Pàn ngày đêm róc rách như đang trò chuyện, lắng nghe chúng tôi học bài. Tôi giờ chỉ còn là học trò cũ của cô - cô giáo Đinh Thị Hoa, người cô kính yêu của gần 3 năm tôi được cô chủ nhiệm.
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh giản dị của làng quê. Tiếng gió thổi lao xao trên đồng cỏ, tiếng gà trưa hay tiếng rao lảnh lót của bà bán xôi sáng. Nhưng giữa tất cả những âm thanh ấy, thứ khiến tôi nhớ nhất vẫn là tiếng “leng keng” quen thuộc của xe kẹo kéo rong ruổi khắp phố phường mỗi buổi chiều muộn.