(ĐN) - Có những người sinh ra đã có tất cả sự đủ đầy của một cơ thể lành lặn, nhưng em Huỳnh Văn Tú (lớp 12A2, Trường THCS-THPT Lương Thế Vinh, xã Bom Bo, thành phố Đồng Nai) sinh ra đã mang trên mình sự nghiệt ngã của tạo hóa: lồng ngực phải lép và cánh tay phải dị tật bẩm sinh, hoàn toàn không thể cầm nắm.
![]() |
| Gia tài lớn nhất trong căn nhà gỗ xập xệ của em Tú chính là những tấm giấy khen về thành tích học tập xuất sắc. Ảnh: Thu Hiền |
Xót xa hơn cả nghịch cảnh thể xác, chính là cái nghèo đeo bám dai dẳng. Căn nhà gỗ cũ kỹ tại thôn Đak Liên (xã Đak Nhau) đã xuống cấp, chực chờ đổ gục trước mỗi cơn dông. Năm học mới cận kề, trong khi bạn bè rộn ràng chuẩn bị sách vở, Tú vẫn đang bị bủa vây bởi nỗi lo "đứt gánh" ngay vạch đích.
Tay trái viết nên những kỳ tích học tập
Nếu người bình thường có thể dùng cả hai tay để san sẻ những công việc nặng nhọc, thì với Tú, chỉ được gói gọn trong bàn tay trái. Em đã phải kiên trì, nỗ lực gấp trăm lần so với những người bạn bình thường chỉ để làm được một việc giản đơn nhất - đó là cầm bút. Tú nghẹn ngào nhớ lại: “Có những hôm không chép kịp bài, bạn ra chơi còn em ngồi tại lớp, mượn vở bạn để ghi chép lại. Những nét chữ đầu tiên phải viết trong cơn đau nhức và mỏi nhừ”.
![]() |
| Em Tú dùng tay trái viết nên kỳ tích học tập, với khát vọng trở thành thầy giáo, viết tiếp ước mơ cho những đứa trẻ cũng đang chịu nhiều thiệt thòi như em. Ảnh: Thu Hiền |
"Có công mài sắt, có ngày nên kim", bàn tay trái duy nhất đã kiên cường để "viết" nên nhiều thành tích đầy kiêu hãnh: 11 năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi, giải Nhì môn Hóa cấp tỉnh (năm lớp 11), thành viên năng nổ tại chương trình "Đường đến thành công" của Trường đại học Công nghệ Kỹ thuật (Thành phố Hồ Chí Minh)...
Trên nền tảng kiến thức và kỹ năng tích lũy, Tú luôn cháy bỏng một ngọn lửa khát vọng: “Em khao khát đến với giảng đường đại học ngành Toán. Em muốn trở thành thầy giáo, dùng chính đôi tay trái ấy viết tiếp ước mơ cho những đứa trẻ cũng đang chịu nhiều thiệt thòi như em”. Đây không chỉ là ước mơ về một nghề nghiệp, mà là lời hứa mà Tú gửi gắm vào tương lai của chính mình.
Không thể tiếp tục ước mơ giảng đường
Ước mơ sáng rực dưới mái trường cứ thế mờ dần theo từng bước chân nặng trĩu của Tú khi trở về thực tại, với nỗi lo thường trực. Cái nghèo cứ mãi bám riết gia đình, bủa vây khao khát vươn lên của em.
Ba của em - ông Huỳnh Văn Tùng làm nghề vác củi thuê, nuôi gà mướn. Bà Nguyễn Thị Mỹ Lê - mẹ Tú, dù mang trong mình nỗi đau kinh niên từ căn bệnh thần kinh tọa, nhưng chưa một ngày nào bà dám ngơi tay với việc nhận hạt điều về tách vỏ.
![]() |
| Sau giờ học, bàn tay trái của Tú lại cùng mẹ tách từng hạt điều, chắt chiu từng đồng nhỏ để nuôi dưỡng ước mơ giảng đường. Ảnh: Thu Hiền |
Chẳng màng đến đôi bàn tay mẫn cảm với nhựa điều, nhăn nhúm và đỏ tấy, người mẹ nghèo ấy chỉ nhìn về tương lai của con, lòng đầy chua xót: “Con mình sinh ra đã thiệt thòi, giờ chỉ mong con được đi học đến nơi đến chốn để sau này bớt khổ. Nhưng ngặt nỗi, thu nhập bếp bênh từ ba mẹ cũng chỉ đủ để gia đình chắp vá qua ngày, bữa đói, bữa no thất thường. Căn nhà gỗ này dột nát quá, lấy đâu ra tiền cho con theo đuổi giảng đường? Nghĩ đến ngày con phải nghỉ học vì không đủ kinh phí, tôi chỉ biết giấu nước mắt vào trong mà làm, mà gắng gượng từng ngày…”.
Thấu hiểu gánh nặng của ba mẹ, sau giờ tan học hoặc suốt dịp nghỉ hè, Tú đều ngồi xuống cạnh mẹ, miệt mài để tách bóc hạt điều thuê. Bàn tay trái chai sạn, run lên vì những cơn đau nhức nhưng em vẫn làm để mong góp thêm chút tiền mua cuốn vở, cây bút. Hơn ai hết, Tú càng hiểu rõ, khoản tiền trợ cấp khuyết tật (750 ngàn đồng/tháng) chẳng thấm vào đâu so với học phí đại học và một tương lai xa hơn. Ánh mắt chàng trai 18 tuổi chùng xuống, giọng nghẹn lại: “Em sợ ngày mình chạm tay được tới giảng đường, cũng là ngày ba mẹ kiệt sức, và ước mơ của em sẽ trở thành gánh nặng mà gia đình chẳng thể nào gánh nổi”. Câu nói ấy như một tiếng thở dài đầy đau đớn của một người con luôn đặt tình yêu thương ba mẹ lên trên cả ước mơ của chính mình.
![]() |
| Dù có kiên cường nhưng đứng trước gia cảnh nghèo khó bủa vây, Tú không thể che giấu nỗi lo "đứt gánh" ngay vạch đích. Ảnh: Thu Hiền |
Ước mơ là không có giới hạn, người có nghị lực càng không đáng phải dừng bước trước ngưỡng cửa tương lai chỉ vì cái nghèo. Xin những đôi tay lành lặn hãy cùng chung nhịp đập, tiếp thêm sức mạnh để giữ vững "mầm xanh khuyết" này trước gió bão cuộc đời. Mỗi tấm lòng, mỗi món quà vật chất hay tinh thần lúc này đều là niềm tin để một tài năng không bị vùi lấp bởi đói nghèo và những mặc cảm nghiệt ngã. Sự tiếp sức của quý độc giả chính là chiếc cầu nối để ước mơ của Tú không bao giờ khép lại.
Báo và Phát thanh, Truyền hình Đồng Nai (ĐNNRTV) phối hợp với Hội Khuyến học tổ chức chương trình kết nối, trao học bổng “Chắp cánh ước mơ” (lần thứ 132) vào lúc 9h30 ngày 20-7 tại gia đình em Huỳnh Văn Tú (thôn Đak Liên, xã Đak Nhau, thành phố Đồng Nai).
|
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về: Báo và Phát thanh, Truyền hình Đồng Nai. Tài khoản tiếp nhận: 6550069226 - Ngân hàng BIDV chi nhánh Đồng Nai. Nội dung chuyển khoản vui lòng ghi rõ: Ủng hộ em Huỳnh Văn Tú. |
Thu Hiền




![[Chuỗi video] Tháng Bảy tri ân: Những kỷ vật biết “nói”…](/file/e7837c02876411cd0187645a2551379f/072026/1784720654269_6892372053229303985_g2475141810726697550_cd7535e85def1d4bc80ea4f925750e30_20260722185954.jpg?width=400&height=-&type=resize)
![[Trailer] Loạt sản phẩm báo chí đa phương tiện: Tháng Bảy tri ân](/file/e7837c02876411cd0187645a2551379f/072026/1784678814241_1503955666775244083_4898583286829780503_12ebcfe6938bc5d000fa179ce629f1b8_20260722071055.jpg?width=400&height=-&type=resize)











Thông tin bạn đọc
Đóng Lưu thông tin