Đi tìm ông già Noel

Cập nhật lúc 23:04, Thứ Sáu, 13/12/2019 (GMT+7)

* Truyện ngắn của Nguyễn Thái Hải

Bắt đầu từ năm ngoái, xóm Đường Tàu đã xuất hiện ông già Noel đi chia quà cho bọn trẻ. Tối hôm 24, thằng Ngọ đang ngồi “làm thơ” trước nhà mình, mắt nó lơ đãng nhìn ra phía đầu đường, nơi đường sắt chạy cắt ngang lộ nhựa, có cái trạm gác của chú Toàn, cô Hạnh, thì nó thấy xuất hiện một ông già Noel. Nó chắc chắn là mình nghĩ đúng. Vì người ấy mặc bộ quần áo đỏ, đội mũ chóp cao, chân đi ủng và vai khoác một túi vải khá lớn. Đó là hình ảnh quen thuộc của ông già Noel mà Ngọ thường gặp trong sách vở, phim hoạt hình…

Nhà Ngọ nằm cách giao lộ đường sắt, đường nhựa chỉ chừng chục mét. Mấy nhà đầu ngõ không có trẻ con nên nó là đứa trẻ đầu tiên được nhận quà của ông già Noel. Ông xuất hiện trước mặt nó như trong truyện kể và lấy trong túi vải ra một hộp bánh nhỏ, đặt lên tay nó rồi nói với giọng giả, cố làm cho già đi: “Đây là quà của con. Chúc con mạnh khỏe, học giỏi và ngoan ngoãn”. Nó vòng tay: “Dạ, con cảm ơn”.

Vừa lúc ấy thì mấy đứa trẻ trong xóm đã thò đầu ra khỏi nhà mình nhìn thấy, chúng chạy ùa lại vây quanh ông già Noel khiến ông bối rối, nói:

- Đứa nào về nhà đứa nấy rồi ông sẽ đến từng nhà phát quà cho.

Lũ trẻ lắc đầu quầy quậy:

- Không! Ông phát quà cho tụi con ở đây luôn đi…

- Nhà con ở cuối xóm, ông tới nơi mà hết quà thì sao!

- Nếu hết quà, ông phải đi mua thêm phát đủ cho tụi con nha ông già Noel!

Thấy lũ trẻ “bất tuân thượng lệnh”, ông già Noel đành đứng tại chỗ, trước nhà thằng Ngọ lần lượt phát quà cho từng đứa, là gói kẹo hay hộp bánh. Mấy đứa tò mò, sờ vào bộ quần áo của ông hoặc nhìn lom lom vào gương mặt đã hóa trang, có chùm ria mép và râu cằm vừa dài vừa trắng toát. Một đứa chợt cười ré lên:

- He he… tụi bay ơi! Ông già Noel bị cận thị, đeo kính cận đây nè…

Quà phát vừa hết thì có tiếng còi kéo dài từ xa của đoàn xe lửa Thống Nhất chạy tới. Đằng giao lộ, chú Toàn ra khỏi trạm gác, miệng thổi còi, tay kéo cái rào chắn ngang đường nhựa.

Ông già Noel nói lớn:

- Tất cả đứng lui vào hiên nhà trò Ngọ tránh xe lửa…

Lũ trẻ dạt cả vào hiên nhà thằng Ngọ, chẳng thèm “kiểm tra” quà của mình là gì mà tất cả cùng nhìn lên những toa tàu lướt qua, bên trong cửa sổ là những gương mặt hành khách lạ lẫm. Chúng nó giơ cao cánh tay có gói quà mà vung qua vung lại, miệng thì reo hò ầm ĩ. Chẳng đứa nào để ý đến ông già Noel nữa. Đoàn tàu chạy qua toa cuối, tất cả mới nhớ ra thì ông già Noel đã biến mất. Vậy là cả bọn giải tán mà tiếc ngẩn ngơ vì không có dịp “giao lưu” với ông già Noel...

Thằng Ngọ cũng thôi ngồi “làm thơ” mà vào nhà chuẩn bị đi ngủ. Thế là nó lại mất thêm một buổi tối, không “đẻ” ra được câu nào cho bài thơ đăng báo tường dịp Tết Nguyên đán.

Tới tận lúc nằm cuộn mình trong chăn, nó mới sực nghĩ: “Ủa! Sao ông già Noel lại biết tên mình ta?”.

***

Thằng Long vừa là bạn chung xóm Đường Tàu, vừa là bạn học cùng lớp với Ngọ. Hai đứa sinh cùng năm con ngựa, ba má Ngọ đặt tên nó theo tên gọi của mười hai con giáp còn ba má thằng Long đặt tên nó chữ nghĩa hơn, cũng có nghĩa là con ngựa! Sau đêm Noel năm ngoái, khi nghe Ngọ nói ra thắc mắc của nó rằng vì sao ông già Noel lại biết nó tên là Ngọ, thằng Long nói ngay:

- Chắc chắn ổng là người trong xóm Đường Tàu mình rồi!

Thì Ngọ cũng nghĩ thế, nhưng là ai? Hai đứa đoán hết người này rồi người nọ. Chẳng để làm gì mà chỉ để thỏa trí tò mò thôi.

- Ổng đeo kính cận mà trong xóm mình chỉ có hai người đeo kính cận là anh Huynh sinh viên ở trọ nhà ông Hai và chị Lan, con bà Sáu mập. Chẳng lẽ chính là anh Huynh? Nhưng ảnh còn đi học, làm thêm nghề gia sư cũng chỉ đủ để ăn học, tiền bạc đâu mà mua quà cho tụi mình…

- Tao lại nghĩ khác - Long ra vẻ suy tư - Vẫn có thể là anh Huynh chứ! Một năm có một ngày Noel, nếu thích thì ảnh vẫn có thể để dành tiền mua quà vậy…

- Nhưng mà… ảnh đâu có thích trẻ con…

- Cái này thì mày có lý! Vậy chị Lan thì sao? Má chị Lan có cửa hàng tạp hóa bán đúng mấy thứ bánh kẹo mà tụi mình được phát. Chỉ cần phải giải thích về giọng nói…

- Giả giọng thì ai chẳng làm được. Nhưng có điểm để loại trừ là chị Lan vóc người thấp đậm, còn ông già Noel thì cao… tầm anh Huynh!

Một lần khác, thằng Ngọ nghĩ ra điều mới. Nó tiếp tục cuộc “điều tra” với thằng Long:

- Hay là chị Lan với anh Huynh kết hợp. Chị Lan góp quà còn anh Huynh đi phát?

- Vô lý! Đã nói là anh Huynh đâu có ưa trẻ con.

- Lỡ hai người ấy có tình cảm với nhau rồi anh Huynh chiều ý chị Lan thì sao?

Thằng Long lắc đầu với giả thiết Ngọ đưa ra:

- Mày con nít con nôi mà nghĩ gì tới chuyện yêu đương của người lớn vậy? Hay là… mày cũng để ý đứa con gái nào trong lớp mình rồi?

- Mày nói bậy đi! - Ngọ đỏ mặt - Là tao chợt nghĩ vậy thôi.

Hai đứa bạn lại bế tắc thêm vài ngày cho đến hôm thằng Long có ý kiến mới:

- Sao tụi mình cứ phải tìm người đeo kính cận? Có chắc cái kính ông già Noel đeo là kính cận không? Là kính lão hay là kính không độ, ổng đeo vào cho giống ông già Noel trong hình vẽ thì sao!

Thằng Ngọ phải gật gù công nhận là thằng Long thông minh hơn mình. Nhưng cũng chỉ tới đó. Ngoài anh Huynh và chị Lan, hai đứa nó vẫn chưa nghĩ ra người nào trong xóm đáng nghi.

Cho đến một ngày đầu tháng 12 năm nay…

***

Hôm ấy là một ngày chủ nhật, thằng Long hớt ha hớt hải chạy tới nhà thằng Ngọ, kéo tay bạn đi theo mình. Ngọ hỏi mau: “Chuyện gì vậy?”. Long đáp ngắn: “Chuyện ông già Noel”.

Cuối cùng hai đứa tới trước văn phòng khu phố đặt cạnh trạm gác đường sắt. Bên trong văn phòng có hàng chục người đàn ông có, thanh niên có đang ngồi họp. Dù đứng bên ngoài, hai dứa bạn cũng nghe rõ là họ đang bàn chuyện làm ông già Noel đi phát quà cho lũ trẻ trong vùng. Long thì thầm:

- Như vậy không phải chỉ có một ông già Noel mà nhiều ông! Họ chia nhau đi từng xóm phố để phát quà…

- Đúng vậy. Mình đợi lát nữa họ họp xong giải tán, coi có ai là người ở xóm Đường Tàu không? Chỉ có người ở xóm mình mới biết tên tao!

Hai đứa bạn tuổi ngựa cùng chắc mẩm phen này sẽ biết được ông già Noel đến xóm mình là ai. Nhưng… không ai trong số người đi họp là người của xóm Đường Tàu! Xóm có hơn ba mươi gia đình, “thổ địa” như Ngọ và Long thì nhà nào mà tụi nó không biết…

***

Hai “thám  tử” xóm Đường Tàu quyết tìm ra bí mật của ông già Noel xóm mình bằng cách mà thằng Ngọ chợt nghĩ ra. Tuy chỉ là cầu may nhưng cả hai “con ngựa” vẫn cảm thấy hồi hộp chờ đến đêm 24.

Năm nay ông già Noel xuất hiện sớm hơn. Vẫn hình ảnh quen thuộc cũ, và vẫn tới trước hiên nhà thằng Ngọ như năm trước. Nơi đây không chỉ có thằng Ngọ mà có cả thằng Long cùng ngồi đợi. Bất ngờ là những đứa trẻ khác trong xóm cũng kéo đến cùng đợi. Cả thảy gần hai chục đứa.

Có lẽ sự tụ tập này khiến ông già Noel bất ngờ. Ông đến bên lũ trẻ, định thần một vài giây rồi tuyên bố, vẫn bằng cái giọng giả của một ông già:

- Để giữ trật tự cho buổi phát quà, ông già Noel yêu cầu các con xếp hàng một. Ai cũng có quà, không phải lo. Nào, bắt đầu xếp hàng đi, bắt đầu từ em Ngọ!

Ngọ ngoan ngoãn đứng đầu hàng, giơ cao tay, dõng dạc:

- Tất cả so hàng một, tay đứa sau đặt lên vai đứa trước…

Lũ trẻ đang xếp hàng, chợt thằng Long kêu to:

- Anh Huynh ơi, em muốn đứng sau thằng Ngọ có được không? Tụi em là hai đứa ngồi đợi anh đầu tiên đó anh Huynh!

Dường như ông già Noel đã giật mình. Ông bước tới bên thằng Long nói lớn:

- Giữ trật tự! Xuống xếp hàng cuối cùng!

Nhưng liền đó, “ông” nói nhỏ với nó:

- Long! Biết gì thì để bụng. Mai gặp anh.

Thành công rồi! Mưu của thằng Ngọ vậy mà hay. Câu nói nhỏ sau này, “ông” già Noel đã nói với Long bằng giọng thật, không phải giọng giả của một ông già nữa…

***

Anh Huynh kể:

- Nhóm ông già Noel của khu phố thiếu người nên họ gọi thuê anh làm ở xóm Đường Tàu, trả tiền công đàng hoàng. Anh thì lúc nào cũng cần tiền để tiêu cho việc học nên nhận lời ngay. Nhưng đó là chuyện của năm ngoái. Năm nay thì anh không nhận tiền công nữa. Mà sao hai đứa lại nghi ngờ là anh?

Long kể:

- Tụi em nghi là anh ngay từ đầu, sau đó lại cho là không phải anh. Cái cách gọi tên anh là của thằng Ngọ nó nghĩ ra. Như một phép thử vậy thôi. Ai ngờ lại có kết quả…

Thằng Ngọ rụt rè:

- Điều này em hỏi thiệt, anh Huynh đừng giận nha. Ngày thường, tụi em thấy anh đâu có mê con nít mà sao năm nay anh lại nhận làm ông già Noel đến với tụi em…?

- Sao bảo là anh không mê con nít! Ở quê, anh còn hai đứa em dễ thương lắm, lên đây học, anh nhớ tụi nó muốn chết. Thấy bọn em, anh cũng muốn làm quen lắm chứ, nhưng nào việc học, nào phải đi làm thêm… anh đâu còn thì giờ rảnh rỗi…          

- Vậy từ nay thì sao hả anh?

- Anh sẽ “chơi” với các em. Nhưng anh ra điều kiện này: với những đứa khác trong xóm Đường Tàu, hai đứa không được tiết lộ bí mật ông già Noel là anh đó, nghe chưa!

Tất nhiên rồi, Ngọ và Long đều muốn hai đứa nó giữ “độc quyền” bí mật về ông già Noel xóm Đường Tàu!

N.T.H

.
.
;
.
.