Đánh mất…

Cập nhật lúc 23:23, Thứ Sáu, 22/09/2017 (GMT+7)

Tranh thủ lúc Hội đồng xét xử vào nghị án, người phụ nữ dù từng bị Tống Kim Mộng Hùng (44 tuổi, quê tỉnh Quảng Ngãi) tưới xăng châm lửa đốt, vẫn vội vàng chạy đi mua 2 chai nước lọc rồi ân cần đem đến cho bị cáo uống.

Bị cáo Tống Kim Mộng Hùng tại tòa.
Bị cáo Tống Kim Mộng Hùng tại tòa.

Bà quên đi việc bị cáo đã châm lửa đốt mình mà chỉ nhớ đến 7 năm sống chung như vợ chồng, nên bà vẫn quan tâm và yêu thương bị cáo như cả 2 chưa từng xảy ra chuyện gì.

* Rổ rá cạp lại

Mái tóc buộc thấp, làn da đen rám nắng, 2 bàn tay đan vào nhau như để trấn an mình, bà H.T.K.H. (52 tuổi, quê tỉnh Bình Định, bị hại trong vụ án) kể lại, sau khi chia tay người chồng ở quê, bà gửi 2 con cho cha mẹ bà chăm sóc rồi một mình vào Đồng Nai tìm việc làm. Do lớn tuổi, không làm công nhân được nên bà H. xin vào làm phục vụ tại một quán ăn. Được một thời gian thì bà đi bán vé số dạo kiếm tiền gửi về quê nuôi con.

Sống một mình nơi xứ lạ nên vào năm 2009, khi gặp Tống Kim Mộng Hùng, bà đem lòng yêu thương rồi cả 2 quyết định nương tựa vào nhau sống qua ngày.

Theo lời bà H., bị cáo Tùng (gia đình bị cáo sống tại TP.Hồ Chí Minh) từng có cuộc sống khá giả. Do bị cáo ham mê ăn chơi nên bị vợ con bỏ, cha mẹ cũng không còn quan tâm và bị cáo đến Đồng Nai sống bằng nghề thợ hồ. Người chia tay chồng, người bị vợ bỏ, vì hiểu được nhau nên cả 2 thuê phòng trọ tại phường Xuân Bình (TX.Long Khánh) sống chung. Cuộc sống của họ vốn dĩ bình yên nếu như bị cáo Tùng không thường xuyên uống rượu rồi về gây sự với bà H.

Trong một lần say xỉn, bị cáo Hùng về nhà chửi bới bà H., dẫn đến việc 2 bên cãi nhau. Tức giận, bà Hồng đã đuổi bị cáo ra khỏi phòng trọ, không cho sống chung nên bị cáo phải đi thuê phòng khác ở.

Đến ngày 19-3, bị cáo Hùng quay về phòng trọ gặp bà H. nói lời xin lỗi và ngỏ ý muốn quay lại sống chung, nhưng bà H. không chịu. Sau khi cãi nhau, bị cáo Hùng đe dọa sẽ đốt phòng trọ của bà H. rồi bỏ đi.

Những ngày sau đó, bị cáo Hùng tiếp tục tìm cách gặp bà H. để nối lại tình xưa. Không được người tình chấp thuận, bị cáo tức giận bỏ đi uống rượu rồi nảy sinh ý định giết bà H.

Tối cùng ngày, bị cáo Hùng đi mua xăng mang đến phòng trọ của bà H., khóa trái cửa rồi đổ xăng bên ngoài phòng, châm lửa đốt. Bà H. phát hiện lửa cháy đã tri hô nên được người dân xung quanh đến cứu.

Đến ngày 27-3, bị cáo Hùng đã bị cơ quan công an bắt giữ.

* Lòng khoan dung

Đã gần 6 tháng trôi qua nhưng đến giờ bà H. vẫn còn vẻ bàng hoàng khi kể lại giây phút bà thoát chết trong gang tấc. “Chúng tôi đã sống với nhau 7 năm chứ đâu phải mới 7 ngày; dù không còn yêu thương nhưng cũng còn tình nghĩa. Không ngờ, người đầu ấp tay gối với mình lại muốn thiêu chết mình trong ngọn lửa. Cứ nghĩ đến lại thấy hận” - kéo vạt áo lên cho chúng tôi xem nhiều vết cháy sém trên cơ thể, bà H. chia sẻ.

Nói vậy nhưng khi nhìn thấy bị cáo Hùng, bà H. lại tha thứ hết mọi lỗi lầm của bị cáo. Vụ án xảy ra, bị cáo bị bắt, bà lại lặn lội đường xa đến trại giam thăm nuôi bị cáo. Bà cũng tìm cách liên lạc với gia đình bị cáo báo tin để bị cáo nhận được sự quan tâm từ người nhà. Ngay trước khi phiên tòa xét xử diễn ra, bà đã cố gắng gọi điện báo tin cho gia đình bị cáo biết để có thể đến dự phiên tòa, gặp mặt và an ủi bị cáo. Thế nhưng, gia đình bị cáo không ai đến dự tòa, ngoài “người thân” duy nhất của bị cáo là bà H. đồng thời là bị hại trong vụ án.

Vị chủ tọa hỏi: “Bị cáo có còn yêu thương gì bị hại không?”. “Dạ, có” - bị cáo đáp. “Vậy sao bị cáo muốn giết bị hại?” - vị chủ tọa hỏi. “Uống rượu vào, bị cáo không còn tỉnh táo nên làm bậy. Bị cáo không nghĩ mình lại có thể làm như thế?”. “Bị cáo có hối hận không?” - vị chủ tọa lại hỏi. Lúc này, bị cáo cúi mặt xuống vành móng ngựa lí nhí đáp: “Bị cáo rất hối hận…”.

Bị cáo Hùng chưa từng nghĩ mình có thể giết người từng yêu thương và nương tựa trong lúc khó khăn nhất. Bị cáo cũng chẳng thể ngờ trong lúc rơi vào tù tội, người thân duy nhất của bị cáo chỉ còn lại người bị cáo muốn giết. Bị cáo Hùng cho biết bản thân bị gia đình bỏ rơi, trong lúc khó khăn tuyệt vọng nhất lại tìm được bến bờ hạnh phúc mới nên nguyện xây đắp, không để vuột mất. Vậy mà sự tức giận trong lúc say rượu đã khiến bị cáo gây ra tội lỗi và phải vào nhà giam.

Mức án 11 năm tù giam tòa tuyên đủ để bị cáo Hùng nhận thức được tình yêu và cuộc sống gia đình quý giá biết chừng nào.

Bị dẫn giải ra xe chở phạm nhân để về trại giam, bị cáo Hùng chỉ kịp quay đầu lại nhìn người từng đầu ấp tay gối với mình rồi nói vọng lại: “Anh xin lỗi!”, rồi khuất bóng trong chiếc xe tù...

Tố Tâm

.
.
;
.
.