Chùm truyện thơ của nhà văn Nguyễn Thái Hải

Cập nhật lúc 09:37, Thứ Sáu, 25/12/2020 (GMT+7)

Quả bóng

Buổi chiều phố núi xuống dần

Mặt trời như quả bóng đỏ

Thiếu hơi rơi xuống núi xanh

Người, xe vắng qua đường phố

Quả bong bóng màu tím nho

Từ bên kia đường bay lại

Con bé đứng nhìn ngần ngại

Rồi chạy đến nhặt bóng lên

Quả bóng vẽ hình con chim

Ngoác mỏ cười cùng con bé

Nó bảo: “Chơi cùng mình nhé!

Nhà mình nhỏ nhưng rất vui...”

“Trả bong bóng lại cho tôi!”

Con bé giật mình ngước mắt

Thằng bé ngồi sau xe nhắc:

“Trả đây! Trả bong bóng đây!”

Chú chạy xe máy vẫy tay:

“Bé ngoan cho chú xin nhé”

Người cha cũng bảo con bé:

“Trả bóng cho bạn đi con”

Con bé mắt ướt nhìn chim:

“Tạm biệt bạn thân mới gặp”

Trao bóng mà nó muốn khóc

Cứ như bóng là của mình

Mặt trời sắp khuất phía rừng

Quả bóng thiên nhiên sẽ mất

“Về nhà thôi con, chiều tắt

Còn cơm nước, còn học bài”

Nỗi buồn mất bóng kéo dài

Con bé chợt rơi nước mắt

Bỗng nghe tiếng ai: “Ê! Nhóc!”

Ngoái nhìn nghe tiếp: “Cho này!”

Quả bóng thằng bé cầm tay

Tụt xuống khỏi xe bước tới

“Nhóc thích thì lấy mà chơi”

Hai đứa cùng cười khúc khích

Chiếc xe quay đầu đi khuất

Con bé còn tưởng mình mơ

Quả bóng nằm trên tay nó

Giống mặt trời đáp xuống ghê!

 

Đi học vui sao!

Ngày đầu Nhi đi học

Áo quần đẹp, mới tinh

Mà sao Nhi lại khóc

Mặc bố mẹ dỗ dành

Ngày thứ ba đến lớp

Nhi biết sẽ một mình

Giữa nhóm trẻ xa lạ

Cô giáo thì chưa quen

Nhi vẫn khóc nhớ mẹ

Nhớ bố, nhớ ông bà

May đã quen cô giáo

Nhi khóc ít thôi nha!

Một tuần lễ trôi qua

Cô bảo Nhi giỏi lắm

Mắt khóc chỉ rươm rướm

Ngồi chơi hát một mình

Khi ông bà đến đón

Nhi khoanh tay chào cô

Bà dẫn ra sân nắng

Cho Nhi chơi xích đu

Nhi thích nhất cầu tuột

Leo thang đếm một hai

Tuột cầu cao, cầu thấp

Nhi đều nở nụ cười

Nhi còn thích xe lửa

Ngồi chung với bạn quen

Hai đứa cười hớn hở

Đầy xe chạy vòng vòng

***

Bây giờ Nhi không khóc

Sáng dậy chăm đánh răng

Bố mẹ chở đi học

Chào ông bà đàng hoàng

Đến lớp Nhi chào cô

Ngồi chơi cùng các bạn

Học hát, học đếm số

Một, hai, ba, bốn, năm...

Gần trưa cô cho ăn

Rồi cô bảo nằm ngủ

Còn mắt nhắm mắt mở

Nhi đã hỏi ông bà

Bốn giờ ông bà đến

Nhi khoanh tay chào cô

Ra kệ lấy ba lô

Lên ngồi xe ông chở

Đi học thật vui quá!

Mà sao những ngày đầu

Nhi khóc nhè mới lạ!

Chắc là còn chưa quen...

Chủ nhật ra khỏi mùng

Nhi tìm bố mẹ hỏi:

Hôm nay đi học không?

Rồi thấy mình... bụng đói!

Nhi nhớ rồi buổi tối

Bố mẹ chở đi chơi

Nhi mải vui nhà bóng

Phải về tiếc ghê nơi!

NTH

.
.
.
.
.